Người ta cứ nói Brazil năm nay là ứng viên số một. Thật ra câu đó được lặp đi lặp lại từ năm 2002 đến giờ, qua mỗi kỳ World Cup, và kết quả thì sao? Bốn lần liên tiếp người Brazil về nước tay không hoặc ôm hận trên sân nhà. Tôi không phủ nhận tài năng của họ — Vinicius Jr. chạy như bay, Rodrygo lạnh lùng đáng sợ, Endrick còn trẻ mà đã toát ra cái mùi của kẻ sẽ làm khổ hàng thủ cả thế giới. Nhưng Brazil không thua vì thiếu tài năng. Brazil thua vì cái cách họ chơi bóng khi áp lực đè lên vai không còn là niềm vui nữa, mà là gánh nặng của cả một dân tộc 215 triệu người. Đó là thứ không huấn luyện được.

Vậy nên khi ngồi nghĩ về World Cup 2026 — giải đấu lần đầu tiên mở rộng lên 48 đội, chia thành 12 bảng, mỗi bảng bốn đội, tổ chức trên đất của ba quốc gia Mỹ, Canada và Mexico, khai mạc ngày 11 tháng 6 và khép lại bằng một trận chung kết dự kiến vào ngày 19 tháng 7 năm 2026 — tôi không nhảy ngay vào danh sách quen thuộc. Tôi cố gắng nghĩ khác đi một chút.
Pháp vẫn nguy hiểm, nhưng họ đang già đi theo cách đáng lo
Pháp thì sao? Mbappé vẫn là cầu thủ hay nhất thế giới lúc này, không cần bàn cãi. Nhưng hãy nhìn vào cái cách Les Bleus vận hành trong hai năm qua — họ trông như một đội bóng mà sơ đồ chiến thuật xoay quanh việc “đưa bóng cho Mbappé rồi cầu nguyện.” Griezmann không còn trẻ nữa. Giroud đã giải nghệ. Thế hệ vàng của họ đang bước qua đỉnh, và lứa kế tiếp — Camavinga, Tchouaméni, Barcola — hay đấy, nhưng chưa đủ dày dạn để gánh một giải đấu dài hơi 48 đội với lịch thi đấu khắc nghiệt hơn bao giờ hết.
Với 48 đội tham dự, vòng bảng năm nay thực ra có phần dễ thở hơn cho các ông lớn — đội đứng thứ ba vẫn có cơ hội đi tiếp. Nhưng chính điều đó lại sinh ra một cái bẫy khác: những trận đấu nhạt nhẽo ở vòng bảng làm cầu thủ mất nhịp, rồi đến vòng knock-out thì chệch choạng. Argentina năm 2022 là bài học ngược — họ thua Saudi Arabia ở vòng bảng rồi hồi phục thần kỳ. Nhưng không phải đội nào cũng có Messi.
Nói đến Messi — anh ấy sẽ không còn ở đó nữa. Và đó là lý do Argentina năm 2026 là một ẩn số thực sự, theo cả hai chiều.
Cái tên tôi thật sự tin — và vì sao
Tôi sẽ đặt niềm tin vào Tây Ban Nha. Không phải vì tôi là fan cuồng của họ, mà vì cách họ xây dựng đội tuyển trong hai năm qua khiến tôi thực sự ấn tượng theo kiểu “à, đây là bóng đá đẹp mà vẫn hiệu quả.” Yamal — cậu bé sinh năm 2007, nghe mà choáng — đã tỏa sáng ở Euro 2024 khi chưa đủ tuổi uống rượu ở hầu hết các quốc gia. Nico Williams thì đã sẵn sàng từ lâu. Pedri và Gavi nếu tránh được chấn thương — đó là cái “nếu” nặng ký đấy — sẽ tạo ra một tuyến giữa mà không đội nào đủ sức áp chế về mặt kỹ thuật.
Tây Ban Nha có cái mà Brazil thiếu: sự cân bằng tập thể. Không có siêu sao duy nhất nào phải gánh cả đội. Họ chơi như một cơ thể thống nhất, xoay tua đều, pressing có hệ thống. Luis de la Fuente đã chứng minh ông biết cách dẫn dắt một tập thể trẻ trung đến vinh quang — Euro 2024 là bằng chứng rõ nhất. Và đến năm 2026, lứa cầu thủ đó sẽ thêm hai năm kinh nghiệm, thêm sự trưởng thành, nhưng vẫn còn đủ trẻ để đói khát.
Tất nhiên, bóng đá không bao giờ đơn giản như phân tích trên giấy. Đức đang hồi sinh sau khi Nagelsmann bắt đầu tìm lại bản sắc cho Mannschaft. Anh thì… Anh là Anh, họ có thể vào chung kết hoặc về nhà ở tứ kết theo những cách đau lòng nhất. Morocco ở châu Phi đang trở thành thứ không thể xem nhẹ sau màn trình diễn tứ kết năm 2022. Và đừng quên Nhật Bản — cứ mỗi kỳ họ lại khiến một ông lớn ngã ngửa ở vòng bảng.
Nếu bạn muốn theo dõi sát hơn các con số và nhận định trước từng trận, bạn có thể tham khảo tỷ lệ bóng đá world cup 2026 để có cái nhìn tổng hợp từ nhiều góc độ phân tích khác nhau — đôi khi những con số ấy kể câu chuyện mà lời bình không nói hết được.
Vậy rốt cuộc ai sẽ nâng cúp?
Tim tôi nói Tây Ban Nha. Đầu tôi nói có thể là Đức nếu họ bắt nhịp đúng lúc. Và cái phần hoài nghi trong tôi thì thì thầm: “Mày đoán g
